W88 -  xsmb thủ 3

trở về trang cuối
Của bạn vị trí hiện tại:tiêu điểm >

W88 - xsmb thủ 3

2021-03-09 11:16:51nguồn:VBet79 casino

《W88 - xsmb thủ 3》Đoạn thầy cúp phựt cuộc gọi, nốc ực một ngụm rượu xuống bụng。Cuối tuần thì luyện tập với ban nhạc。Nhưng Xuân già lại nói: “Phải cái nổi tiếng thì lắm thị phi…”Cả hội đồng tình, cùng cụng ly。Có một cô gái hầu như ngày nào cũng tới quán。Sách chưa vào được chữ nào, lời ca của ban nhạc yêu thích đã tua hằng bao lần trong óc。Mượn cớ đã hoàn thành kì thi đại học, Tần Cửu hô hào thành viên ban nhạc cùng đi ăn một bữa。Và cậu lảng chủ đề đấy đi, “Tớ mới tham gia kì thi đại học…”Đại Bân ngẩng phắt đầu, rõ là rất ngạc nhiên, nói: “A Cửu, cậu thi đại học rồi?”Tiếng Phó Nhất Duy thoắt bỗng lạnh căm。Nở nụ cười tỏa lan hơi ấm, cô nói: “Anh Cửu, kiếm được một “bạn lữ hành” thế này, sướng nhất anh rồi đấy。”“Thế ạ…” Tần Cửu cựa nhẹ, nói: “Thầy Phó, lần đầu tiên của em là cho thầy đấy。Phần trắc nghiệm điền từ chỉ toàn viết bừa, vớt được có mấy câu ăn may。Đường Tiếu Lễ đeo khuôn mặt phờ phạc, đáp, nằm mơ đi。。Phó Nhất Duy đi tìm Đường Tiếu Lễ, Tần Cửu đứng đợi ngoài hội trường báo cáo học thuật。Cùng lúc tuổi tác tăng dần, triết học là cội rễ của thảy mọi phim ảnh, chữ viết và âm nhạc。Cậu thực sự không thể diễn tả cảm xúc của bản thân, song song đó còn biết nói thế này trước mặt Phó Nhất Duy thì không khác gì khoe mẽ。Cậu những tưởng đã đập vỡ bức tường chắn giữa họ, ngờ đâu hóa ra vách ngăn vô hình mới là thứ kiên cố hơn hết。” Tần Cửu nhổm dậy, hỏi e dè。”Định nói gì nhưng lại thôi, Tần Cửu đi tới hỏi: “Dạ dày thầy khỏi rồi à?Tần Cửu rít một hơi sâu, nói: “Tôi từng thấy anh biểu diễn。”Định nói gì nhưng lại thôi, Tần Cửu đi tới hỏi: “Dạ dày thầy khỏi rồi à?“Có cơ man người hệt như Sisyphus vậy。Món họ ăn là lẩu, một người một nồi nhỏ riêng。A Cửu không được động vào Tiên Nhi của em!And after all, you are my wonderwall。Tự rót cho mình một ly rượu, giọng thầy với đầu bên kia tồi tệ hơn mỗi lúc。”Dì gật gù, trông chừng nửa hiểu nửa không。Cậu bước ra cửa chính, mồi một điếu thuốc rồi men con hẻm dò dẫm đến cửa sau, dựa tường nghiền đầu thuốc tắt ngấm。”Cơ mép Phó Nhất Duy giần giật。Yên vị rồi, Phó Nhất Duy mới hỏi: “Muốn ăn gì?Âm nhạc chỉ là âm nhạc!


Duyệt ảnh lớn

W88 - xsmb thủ 3:“Do thẩm mỹ âm nhạc của tôi có bất đồng với ca chính mà ban nhạc đã giải tán。Còn Nam Khương Tử gây cho cậu cảm giác áp lực。Chợt cậu không tài nào ngăn mình thôi nhớ về đôi môi mỏng bạc của Phó Nhất Duy。Tiếng dì bình tĩnh một cách khó tin, “Dì già rồi, không hiểu cách bọn trẻ như cháu theo đuổi hạnh phúc。Cậu nhận ra có một điểm tương đồng ở cả Phó Nhất Duy và Nam Khương Tử, sự xa cách riêng có của tầng lớp trí thức giỏi giang。Cần nhau, có được nhau。Cái giá khắc nghiệt hệt lần đầu chạm mặt làm tim cậu hoảng hồn gia tốc。”Tần Cửu nhíu mày, liền ngay sau nghe tiếng nước chảy vọng từ bồn rửa。Tòa nhà hai tầng thấp không có tầm nhìn đẹp, đã vậy còn bị mấy tòa nhà sừng sững chung quanh bao bọc trông hệt điểm lõm bị ai ấn xuống。Thầy lái xe thật đều, trông Tần Cửu nhắm mắt vờ nghỉ lại với tay bật nhạc。”Phó Nhất Duy vẫn nguyên nụ cười mỉm không đổi。Nghiên cứu và cái tôi từng thích, hoặc phim ảnh hoặc âm nhạc, tôi luôn dung hòa chúng vào một。Phó Nhất Duy ra khỏi phòng vệ sinh, Tần Cửu toan mở miệng thì điện thoại thầy đã cướp lời reo trước。Cậu thử nghĩ mà xem, một người nghiên cứu chủ nghĩa duy vật cổ điển Trung Quốc mà hai cậu con trai, một cậu chuyển giới, một cậu là người đồng tính, ông ấy sẽ nghĩ thế nào?Người ta còn học triết học đấy… Ai chả bảo học triết học với tâm lý học là dễ tự làm mình bị dở nhất…”Cửa hàng trưởng tiếp tục màn diễn độc thoại: “Điều kiện tốt cỡ ấy, mà đã ba mươi vẫn chưa kết hôn, hầy…”Tần Cửu rướn môi。“Nếu chú vẫn muốn tái dựng “Bạn lữ hành số 2”, đừng quên gọi anh nhé。Phòng khách vẫn sáng một ngọn đèn lờ mờ。Mỗi lần cậu tới căn nhà luôn sặc mùi thuốc lá gay mũi, bật điều hòa cũng không xua hết nổi; trên quầy bar luôn lổn ngổn ly rượu ngã đổ vương vãi và vỏ chai đã mở, cạnh bên đặt thuốc dạ dày của thầy; rồi cả đủ loại tài liệu bằng tiếng nước ngoài vứt tứ lung tung, mỗi góc một chồng。”Phó Nhất Duy cười, chân thành mà lại nhẹ nhõm。Tần Cửu đủ sức nhận rõ thầy đã trở về rất vội, tim vì thế mà nóng bừng song hãy chưa chịu bỏ điệu cười nhăn nhở: “Sao không chuẩn bị hoa cho em…”Phó Nhất Duy vứt cho cái lườm cháy mặt, tảng lờ。——Tần Cửu đưa cho Phó Nhất Duy lon cô ca lạnh。“Nhưng đây là lý do để cậu lười học?Ngực nằng nặng sao đó nhưng cậu vẫn cười, bảo bé Tiên: “Khỏi lo đi, sẽ ổn cả ấy mà。”Tất cả nhổm người cụng ly trong tiếng cười vui vẻ。”“…”Tần Cửu nhìn thẳng Phó Nhất Duy, nói: “Em học không vào…”Phó Nhất Duy nhíu mày hỏi: “Lý do?”“Phó Nhất Duy là kiểu đàn ông giỏi kìm nén。Âm nhạc kết thúc, chàng ca chính gân cái giọng khản đặc: “Tiếp theo xin giới thiệu tay chơi keyboard của ban nhạc – quý cô Tiên Nhi!”Như trúng một đòn đau điếng。Trong lúc quần ẩu Tần Cửu nghe một tiếng gầm lớn, liền sau đó cơ thể bị bay vút lên không rồi lại rơi xuống cùng gã thanh niên nọ。v=wp3Fm1fwc64Lần tiếp theo Tần Cửu lộ mặt trong nhà Phó Nhất Duy đã khiến thầy phải mắt tròn mắt dẹt ra nhìn。


Duyệt ảnh lớn

W88 - xsmb thủ 3:comwatch?Phó Nhất Duy nói mình theo chủ nghĩa bảo vệ môi trường nên không bao giờ gọi đồ giao tới。”Phó Nhất Duy nhìn họ。Cậu ngỡ mình lại về là mình của rất lâu về trước。”Tần Cửu nhìn Phó Nhất Duy, lại nhìn Đại Bân đã tía tai đỏ mặt。Cái sắc lạnh trong mắt Phó Nhất Duy đập phòng tuyến cuối cùng sâu trong tim cậu nát vụn。Em thi được bao nhiêu điểm?“Đời người bằng ấy năm, bỏ phí bốn năm đã là gì?Cảm giác kiếm tuốt cung giương ấy, chẳng hay là ai tiên phong nộp vũ khí đầu hàng。Ánh nhìn như đuốc khiến mặt gã tái đi vì hãi, miệng lại vẫn cố cứng: “Mày… Mày muốn làm gì?Phó Nhất Duy nằm bò ra bàn, hơi thở đều trong giấc ngủ。”Tần Cửu cười đáp: “Sống như bây giờ đã là chuẩn mực rồi…”“Ý em là lối sống được người ta chấp nhận。Nhờ biểu diễn xuất thần lần ấy cộng chút tài điểm tô làm đẹp của công ty, họ tạo được cú hit ngay lần đầu ra mắt。Tần Cửu mãi nhìn thầy。Tuy nhiên chưa kịp hiểu ý nghĩa việc này đã được Phó Nhất Duy giật cửa xe, duỗi tay định dìu xuống。Thầy đi tới cạnh bồn rửa, mở vòi nước。Trong tò mò có lẫn ít coi rẻ, kiểu kiêu hãnh nhỏ nhoi của đám trẻ ranh học trường danh giá。Hồ Tùng là đồng nghiệp của thầy, giảng viên chính môn triết học Trung Quốc, chuyên nghiên cứu về tâm học Vương Dương Minh。”Mầm lửa trong mắt Tần Cửu lụi bớt。Bốn thành viên làm một bữa liên hoan, uống đã rồi thì mở app âm nhạc bắt đầu đọc bình luận:“Bài này tốn thuốc lá với rượu quá…”“Lời ca viết hay thật, cứ như thơ…”“Bạn lữ hành số 2 là ban nhạc sẽ còn lớn mạnh nữa…”“Làm tôi nhớ tới ước mơ và cả nghĩ thời trẻ, hay thật…”“Chị gái Tiên Nhi em yêu chị!Cùng lúc tuổi tác tăng dần, triết học là cội rễ của thảy mọi phim ảnh, chữ viết và âm nhạc。Cậu xoay cổ, thấy Phó Nhất Duy dựa lưng vào tường, khuôn mặt như vô cảm。Cậu nhìn thấy một vết sẹo hồng mới có thôi Phó Nhất Duy giấu gọn dưới trán。Cậu tách mở đôi môi khô nứt, Phó Nhất Duy vặn nắp chai nước đưa sang。Đến tận bây giờ。Bé Tiên nghe rồi cười, đôi môi bóng đỏ vì cay đặt trên làn da trắng ngần trông thật đẹp。Nhưng tận khi vào phòng thi vẫn không thấy tin thầy nhắn lại。Phó Nhất Duy nằm bò ra bàn, hơi thở đều trong giấc ngủ。Nhưng câu chuyện cây dương cầm và ngón tay ông đã kể lại làm người nghe thổn thức。Hai đầu mày cậu nhíu sát và đôi môi mím cong, thảy đều gây xúc cảm như một thứ nhung mềm。

W88 - xsmb thủ 3:Vì thích Sartre và chạy trốn khỏi bố mà cuối cùng chọn đi Pháp học triết học。Tần Cửu lấy cớ cổ họng không khỏe lắm để chuồn trước。Họ bắt đầu ôm và hôn nhau。Nhưng cậu không quay đầu, chỉ tránh người về một bên đến khi nghe Phó Nhất Duy gọi tên。Nhưng trong mắt Tần Cửu, quá trình này dài đằng đẵng。Hình như đã mấy hôm thầy không lên trường。Thái độ khiêm tốn của thầy khiến cả thầy phụ trách và tay thanh niên thấy ngài ngại。be。Cậu tự nhủ lòng mình。Ngỡ quá khứ đã trôi từng là hạnh phúc đấy, còn giờ có thầy, hạnh phúc sẽ chỉ tăng thêm。Giờ là thời gian của bé Tiên。Cậu làm gì thế hả!”Tần Cửu cười, vẻ như nghĩ ngợi, “Nhớ thầy。Cậu cứ dạo khắp sân trường không mục đích như thế đến tận khi tòa kiến trúc hai tầng độc lập kia nằm trọn trong tầm nhìn。Tần Cửu cũng nhấc lon bia lắc lư theo nhịp điệu。Hết cách cậu kéo quần lết sang mở vòi nước rửa mặt, khi soi gương tự thấy khuôn mặt mình ướt nhẹp nước bỗng thoáng ngẩn ngơ。Tần Cửu thõng tay, vòng chặt hông Phó Nhất Duy rào đón。“Cậu chẳng hiểu cậu ấy gì cả。Trán đè trên trán, họ trông rõ chóp mũi và rèm mi nhau mồn một。”Đọc đến bình luận này họ cùng bật cười, cười mà hiểu lòng không nói, cười mà hạnh phúc đong đầy khuôn mặt。Tần Cửu biết rằng lần gặp mặt này, có lẽ can hệ cả tới số phận ban nhạc ngày sau。Cậu ngoảnh nhìn, ngạc nhiên ngập trên nét mặt rồi chỉ chốc sau đã tan thành nụ cười。Hai tay Phó Nhất Duy dằn trên cửa, môi bập vào môi Tần Cửu, răng kề sát môi, lưỡi nhấn nhẹ nhàng, sục sạo quấn giữ。Cậu vờ như không biết。Ngỡ quá khứ đã trôi từng là hạnh phúc đấy, còn giờ có thầy, hạnh phúc sẽ chỉ tăng thêm。”“Thầy chưa được nghe bản thu âm mới của bọn em đúng không, để lát em đàn thầy nghe…”Phó Nhất Duy rời mắt thôi nhìn cậu, đáp: “Gửi bản số hóa cho tôi là được。”Phó Nhất Duy gật gù: “Rất nhiều bạn bè tôi đều ở New York, nếu cần giúp gì xin cứ nói… Phải rồi, cô học chuyên ngành gì?”Nói nhiều vậy thế mà âm giọng Nam Khương Tử vẫn y nguyên lúc đầu。Nam Khương Tử đưa cậu ít thuốc nước ngoài, nói là đồ Phó Nhất Duy làm rơi ở nhà mình khi chuyển nhà, bảo cậu cầm cả về。Tần Cửu vẫn ngập trong lo lắng。Dăm bận Tần Cửu đã ngỡ có lẽ khoảng thời gian trước kì thi đại học là bình lặng và yên ả hơn, trừ những khi họ yêu nhau。(完)

Biên tập viên:đánh bài ăn tiền thật win365-thời gian phát hành:2021-03-09 11:16:51

<sub id="73716"></sub>
    <sub id="48218"></sub>
    <form id="69080"></form>
      <address id="65990"></address>

        <sub id="68611"></sub>